Khoe giấy khen

chả biết bây giờ như nào chứ ngày xưa đi học có trò xếp hạng. mình thì vừa ngu vừa lười học nhưng  luôn đứng đầu lớp bởi vì với mình, học dễ như oánh rắm. điều đó khiến mình thoát ăn đòn của ông bô. với ông bô mình thì xếp hạng nhất là trách nhiệm, hạng hai là lỗi lầm, hạng ba hạng bốn là tội ác, dứt khoát phải bị trừng trị. đó là mặt khuyết của ổng, còn mặt ưu là ổng chả bao giờ khoe, con tao học giỏi, con tao điểm cao... 



nhớ xưa thì nhớ luôn, đạt điểm cao khi xưa khó khăn hơn giờ rất nhiều. đơn cử môn văn, hồi xưa học sinh giỏi văn làm bài được 7 điểm là ngất ngưởng. giờ thì thật ngạc nhiên, điểm 9 điểm 10 văn nhiều nhung nhúc. hệ quả là toàn dân viết sai chính tả, cả dân tộc biên câu không nên cú.

xưa, thi đại học 3 môn được 26 điểm là vào top được xét đi du học (không mất tiền), nay thì 3 môn 31 điểm đông như lợn rạ chó cỏ, còn du học thì mù chữ cũng có thể đi miễn bố mẹ có tiền.

trong bối cảnh giáo dục này mà các mợ các cậu vẫn sung sướng khoe điểm, khoe thành tích học của con thì thật khó hiểu. có thể khoe khoang sẽ mang lại khoái cảm, mình thông cảm, nhưng mình phải gọi cái khoái cảm đó là (bắt chước dos) "khoái cảm ô nhục".

30/05/2023

Nhận xét

BÀI XEM NHIỀU:

Vô Địch Và Sự Hào Hứng Của Phê Bình

Tôi không biết gì, trừ việc mình không phải chó hít rắm

Chúng nó có ngu không?

Tomas và mùi háng của tự do

Kì Na, Phật, Yoga: ba ngả của truyền thống Ấn giáo

Khi tiếng mẹ đẻ bị lãng quên: nỗi niềm của những dân tộc không tiếng

Những Kẻ Cô Đơn

Mõm vuông và di sản của nền văn hóa bắp lích

Chất nghệ & đám đông

Mỹ học của bướm: từ Nguyễn Huy Thiệp tới Oscar Wilde