Bài đăng

Lâu đài đại gia và thảm họa thẩm mỹ: Vì sao càng xây càng xấu?

Hình ảnh
thi thoảng bảng tin hiện ra các "rì viu" những lâu đài của các đại gia. từ bắc chí nam từ ninh bình thanh hóa tới bạc liêu cà mau. đặc điểm chung, và lớn nhất của các lâu đài ấy, là xấu xí, rẻ tiền. đặc biệt phần trang trí nội thất, những bức tranh khảm đá, cẩn vàng, sơn thủy hũu tình non xanh nước biếc...vv, phải nói, đó là những "thảm họa thẩm mỹ". cần nói ngay, đó là cảm giác, cảm xúc của cá nhân tôi. thoạt kì thủy, nghệ thuật là những mô phỏng đời sống. cuộc sống, lao động và vui chơi được tái hiện bằng nghệ thuật. ngay cả thi ca, thủa ban đầu cũng là những câu chuyện kể. hội họa cũng vậy, những hình vẽ đơn sơ trên vách hang động đều kể lại, mô tả lại những sự kiện, hoặc nhân vật (người hay vật). từ đó, tiêu chí "thật", "giống"..., là những tiêu chí định hình nghệ thuật. vẽ giống, vẽ như thật, là những đòi hỏi còn tồn tại cho tới kì cận đại. hành trình nghệ thuật gắn liền với hành trình phát triển của xã hội (bao gồm kinh tế, hình thái xã hội...

Tomas và mùi háng của tự do

Hình ảnh
tomas [1], gã tay chơi "đầu luôn bốc mùi háng đàn bà", nghĩa là bất kể với ai, bất chấp lúc nào, và ở đâu, gã cũng sẵn sàng vét máng với tất cả đam mê nhiệt huyết. thế nhưng gã ăn tạp ấy cũng có nguyên tắc riêng của gã: không bao giờ ngủ qua đêm với đàn bà! gã không thể chịu nổi khi nửa đêm tỉnh giấc và thấy một cơ thể lạ nằm bên cạnh. với gã, tình yêu không liên can tới tình dục. gã giao cấu với mọi phụ nữ và giao tình với phụ nữ gã yêu. gã đuỵt nhao với cơ thể la đà và ôm nhao với tâm hồn bay bổng. đặt ra nguyên tắc rồi nghiêm túc tuân thủ nó là việc không phải ai cũng làm được, nói đúng hơn là có rất ít người làm được. bạn muốn có một sức khỏe tốt một cơ thể quyến rũ, bạn tự hứa với mình, sẽ dậy sớm tập thể dục, giảm ăn ngọt hốc béo chã diệu..., rốt cuộc bạn luôn thất hứa với bản thân mình. đó là loại lời hứa có phần thưởng, nghĩ xem, lời hứa không có thưởng sẽ khó thực hiện thế nào?không nghiêm khắc với bản thân, chẳng có lời hứa nào của bạn trở thành hiện thực. nguyên tắ...

Ta là những gì ta đọc

Hình ảnh
ngài winston churchill bảo, thà không đọc gì còn hơn chỉ đọc báo. thời điểm churchill nói thế, internet, mạng xã hội chưa ra đời. ngày nay, "chỉ đọc báo" xem ra đã là thói quen xa sỉ. không thể phủ nhận rằng, con người ngày nay - đặc biệt là chủng mõm vuông - hầu như chỉ đọc mạng xã hội. đại đa số những văn bản trên mạng xã hội là rác nên con người hôm nay là con người rác rưởi. thứ loại người được kết tinh từ rác rưởi.  ta là những gì ta đọc, và ta còn là những gì ta nghe, nhìn. nhưng, việc đọc định hình việc ta lựa chọn thứ ta nghe, nhìn. ta đọc những thứ rác rưởi dẫn tới "gu", tới lựa chọn, ta nghe rác rưởi và xem rác rưởi.  "sự thật ư? nó là cái gì?" - (john 18:37). đây là lời của john, đáp lời jesus, khi jesus nói về sự thật. khi thế giới chưa có phây búc, jesus nói còn có kẻ nghi ngờ. khi mạng xã hội xuất hiện, người ta quả quyết về đúng, sai, thật, giả, thiện, ác..., mà không chút ưu tư.  "hiện thực phù hợp với nhận thức của bạn, đó là sự thật ...

Ánh sáng & bóng tối

Hình ảnh
thiên hạ hay "se" phát biểu (được cho là) của thủ tướng ăng-nê, w. churchill: muốn có hòa bình, phải chuẩn bị cho chiến tranh! không biết lão churchill nói câu đó trong hoàn cảnh hay văn bản nào, nhưng mình đoán, câu đó đúng là của churchill. bởi vì câu nói ấy sặc mùi văn vở còn lão churchill thì đã đoạt nobel văn chương. phải giết chóc để có hòa bình cũng giống như phải độc ác mới có thiện lành. đúng như thiệp già viết "vinh quang nào chẳng xây nên bằng điếm nhục". mình không có ý mỉa mai tính từ "hòa bình", "thiện lương", "nhân đạo" mà chỉ có ý muốn nói rằng, tất cả những gì quí anh chị coi là nhân phẩm nhân văn tốt đẹp, thảy đều cứt đái rác rưởi thôi. con người, vốn dĩ thối tha xấu lậu, nên họ mới cần xức nước hoa "thiện lương" bôi phấn "nhân đạo" và tô son "hòa bình".  ta hay nói về ánh sáng. ánh sáng có tốc độ còn bóng tối thì không. ánh sáng là vật còn bóng tối là tâm. ánh sáng phải "tới từ"...

Khi tiếng mẹ đẻ bị lãng quên: nỗi niềm của những dân tộc không tiếng

Hình ảnh
thi thoảng coi phin tài liệu về các cuốc da châu fi, mình hay dị mọ để ý. nhiều cuốc da ở châu fi có tên nhưng họ không có tiếng nói (ngôn ngữ dân tộc) và dĩ nhiên, không có chữ viết. họ nói và viết tiếng pháp chữ pháp. người ta bảo "tiếng pháp là ngôn ngữ của tình yêu", nhưng mình tin, mấy ông châu fi môi thề lề cả tảng mũi tẹt như mũi đười ươi còn da thì tối sầm riêng một góc trời thì khó mà nói là lãng mạn, nên khó mà liên tưởng tới tình yêu. may mắn thì các ông bà ấy yêu nhau, còn ta với nồng nàn chứ khó mà trở thành các quí ông quí cô pa-ri-si-en âu yếm nhau bên bờ sông sein cho được. có thể họ, những cuốc gia thùi lùi nói tiếng pháp, không cảm thấy gì khi họ sống với tiếng pháp, nhưng người ngoài nhìn vào sẽ thấy họ đáng thương. thật khó để tự hào khi mẹ mình không cho nổi mình "tiếng mẹ đẻ". tình tự tông dật không còn cơ hội, đã đành, mà bản hùng ca, nếu có dịp cũng chả thể cất lên.  đã hơn một lần, trên trang phây này, bvv chí thánh đã lớn tiếng phê phán cái...

Gã đa đoan

Hình ảnh
"để vòng tay ôm lấy dung nhan buông lên hơi thở qua cơn chiều tàn tìm lời ru cho giấc em ngoan bằng lời tình cho kiếp đa đoan..." tôi không phải fan của nhạc việt, thậm chí tôi nghe nhạc việt mới chỉ gần đây. chục năm trước tôi còn không biết tuấn ngọc là ai, bản hit "riêng một góc trời" có giai điệu thế nào. nhưng dù không nghe thì - cũng như hầu hết mọi người - tôi cũng biết tới vài cái tên hàng khủng như phạm duy, phạm tuyên, trịnh công sơn, nguyễn văn thương...vv. có vẻ như từ công phụng không thuộc hàng khủng nên tôi biết tới ổng không thông qua âm nhạc mà qua ngả... hồi giáo. đọc thánh thư quran và được biết người dịch kinh quran từ tiếng arab qua tiếng việt là em trai [*] từ công phụng nên tò mò tìm nghe từ công phụng, để rồi từ đó  biết từ công phụng không phải "dạng vừa". thậm chí có thể xem ông là một trái núi, lừng lững trong nền tân nhạc việt đoạn ca từ bên trên hay, nhưng tôi trích nó không phải vì hay, mà bởi vì từ "đa đoan". "...

Mặt nạ nhân cách

Hình ảnh
trong thang máy có ba người (không tính tôi). một liền ông một liền bà và một nhi đồng. liền ông và liền bà là cha mẹ của nhi đồng do đó ta suy luận ra rằng nhi đồng là con của liền ông liền bà. nhi đồng chừng bốn, năm tuổi nhưng chàng nặng cỡ dư 50 kí. "thừa cân mức báo động đkm lũ béo thường khuyến mãi thêm ngu, vô duyên, và hôi", tôi nghĩ thầm, nhưng ngay sau đó tôi tự chấn chỉnh, cũng thầm, dĩ nhiên. "mình thật xấu tính khi đánh giá người ta chỉ qua vẻ bề ngoài". đang nghĩ lan man thì tôi bị túm áo giật phát rõ mạnh (tôi vào thang máy sau nên đứng phía trước nhi đồng và cha mẹ chàng). giật mình quay lại, kẻ giật áo tôi là nhi đồng. tôi nhìn nhi đồng và mỉm một nụ cười rất chi hữu nghị, nhưng nhi đồng không cười, chàng tỉnh bơ ngó lơ chỗ khác. tôi quay đi, chỉ tích tắc sau, lại bị giật phát nữa, lần này mạnh hơn. tôi quay lại, nhìn nhi đồng rồi nhìn cha mẹ chàng, họ mải mê ngâm cứu điện thoại. tôi lại quay đi, và lập tức bị giật phát nữa. tôi quay lại, sự điên ti...

Mặt nạ nhân cách (tiếp)

Hình ảnh
rất dễ để tử tế với người xa lạ. câu chuyện trong thang máy hôm qua là một minh chứng. với kẻ lạ ta dễ dàng nở nụ cười và nói những lời xã giao. phàm xã giao thì luôn tử tế. xã giao đồng nghĩa tử tế nên xã giao là thứ không dành cho người thân mà chỉ cho kẻ lạ. ngay cả đám tụ tập nhậu nhẹt cũng là những kẻ lạ của nhau, nhưng chúng không biết điều này, chúng nghĩ chúng "thân" nhau. mười đám nhậu thì chín đám thù tạc tâng bốc nhau, bởi chúng là những kẻ lạ. còn lại một đám đánh nhau chửi nhau, cũng bởi chúng là những kẻ lạ. không có đám nhậu nào yên ắng nhạt nhòa bởi chỉ những người thân yên ắng nhạt nhòa khi ngồi với nhau. với người thân ta chẳng những không xã giao mà hơi tí là huỵch toẹt. thân thiết, thân thuộc, thân tình thì chẳng còn xã giao, chẳng còn đâu những lời chót lưỡi, những lời bùi tai tha nhân. có thể kết luận, rằng mặt nạ nhân cách làm đời sống bớt nhọc nhằn hay nói cách khác là chúng ta chẳng thể sống nếu thiếu đi thớ lợ, trơ trẽn, và dối trá. sách đạo đức kinh...