Việt nam, một dân tộc tâm thần

năm 2005 mình hoàn tất một cuốn sách. theo kế hoạch thì sẽ in ở nxb "tiếng quê hương" (nơi xuất bản cuốn "hồi kí của một thằng hèn" của ông tô hải). sách đã làm bìa, layout các cái nhưng rồi phải dừng, vì vợ mình (khi đó mình chưa tốt nghiệp aka vợ chưa đuổi đi nên còn rất ngu, toàn biên viết phản động) gửi thư cho bác uyên thao (là người chủ trương nxb "tiếng quê hương"), yêu cầu bác ấy không in, bởi vợ mình sợ sách ra thì mình bị đi tù. khi đó mình ghét nàng thế, nhưng sau này nghĩ lại, đúng là thầy mình, nhìn xa thấy rộng, có khi ra sách thì đi tù thật, bởi vì hồi đó chửi đảng chưa phải là môn thể thao toàn dân như bây giờ. sau khi nhận email vợ mình thì bác uyên thao gửi thư cho mình, khuyên rằng nên sắp xếp gia đình ổn thỏa rồi hãy in. thế là cuốn sách chết yểu. sau này vài lần hư laptop nên mất luôn bản thảo (không mất giờ mình cũng hủy, ngu mãi sao được).



tự dưng kể lại chuyện cuốn sách chết yểu là bởi vì nhớ ra tựa của cuốn sách ấy. tựa là "việt nam, một dân tộc tâm thần"

hai chục năm trôi qua, mình thấy cái nhận xét (tựa sách) kia quá đúng. giờ cứ ghé mắt coi mấy cái "reels", "tốc tốc", hoặc ngay fb thôi là thấy rặt đám tâm thần. mặt xấu chân tay bẩn ngọng líu ngọng lo nói nhảm viết nhí làm đủ trò kinh dị

và đặc điểm của tâm thần là họ không biết họ tâm thần

05/05/2023

Nhận xét

BÀI XEM NHIỀU:

Tomas và mùi háng của tự do

Kì Na, Phật, Yoga: ba ngả của truyền thống Ấn giáo

Liền bà, hoa hồng và dương vật – chuyện cũ kể lại trong mùa drama mới

Tri thiên mệnh: biết rằng mọi thứ đều vô nghĩa, và vẫn mỉm cười sống tiếp

Một thoáng ịt ọp

Nhân học thời phây – học làm người qua newsfeed

Khi cơn say rời thân xác, chỉ còn lại mùi người

Lâu đài đại gia và thảm họa thẩm mỹ: Vì sao càng xây càng xấu?

Chuyện vặt văn nghệ sĩ