Bài đăng

Khoe giấy khen

Hình ảnh
chả biết bây giờ như nào chứ ngày xưa đi học có trò xếp hạng. mình thì vừa ngu vừa lười học nhưng  luôn đứng đầu lớp bởi vì với mình, học dễ như oánh rắm. điều đó khiến mình thoát ăn đòn của ông bô. với ông bô mình thì xếp hạng nhất là trách nhiệm, hạng hai là lỗi lầm, hạng ba hạng bốn là tội ác, dứt khoát phải bị trừng trị. đó là mặt khuyết của ổng, còn mặt ưu là ổng chả bao giờ khoe, con tao học giỏi, con tao điểm cao...  nhớ xưa thì nhớ luôn, đạt điểm cao khi xưa khó khăn hơn giờ rất nhiều. đơn cử môn văn, hồi xưa học sinh giỏi văn làm bài được 7 điểm là ngất ngưởng. giờ thì thật ngạc nhiên, điểm 9 điểm 10 văn nhiều nhung nhúc. hệ quả là toàn dân viết sai chính tả, cả dân tộc biên câu không nên cú. xưa, thi đại học 3 môn được 26 điểm là vào top được xét đi du học (không mất tiền), nay thì 3 môn 31 điểm đông như lợn rạ chó cỏ, còn du học thì mù chữ cũng có thể đi miễn bố mẹ có tiền. trong bối cảnh giáo dục này mà các mợ các cậu vẫn sung sướng khoe điểm, khoe thành tích học c...

Cuộc sống có phức tạp không?

Hình ảnh
tôi tin nhiều người sẽ trả lời rằng, có. cuộc sống rất phức tạp. những người nghĩ rằng cuộc sống phức tạp bởi họ không nhận ra cuộc sống vốn cực đơn giản. nó đơn giản tới độ phức tạp. cuộc sống là góc nhìn. đời bạn là góc nhìn của bạn, còn bản chất cuộc sống là đơn giản và vô nghĩa. vì nó đơn giản nên bạn thấy phức tạp. vì nó vô nghĩa nên bạn  đắm chìm vào các ý nghĩa. nhìn vào các phương tiện truyền thông ngày nay, luôn thấy người ta truyền đi các "thông điệp nhân văn" hay những "năng lượng tích cực", và, cổ vũ nhau ý chí cố gắng, dạy dỗ nhau cách làm giầu. chưa khi nào tôi muốn làm giàu, suốt cả thời trai trẻ, tôi chỉ cố làm nghèo (cờ bạc, nhậu nhẹt, hút hít... đủ trò. mà chơi tới bến chứ không cò con. tôi sẽ không kể lại cụ thể, bởi kể ra sẽ lại là câu chuyện tôi rất ghét. câu chuyện có tên "ngày xưa tao á"). nhưng, cũng như thiên hạ cố làm giàu mà không giàu, tôi cố làm nghèo mà đéo nghèo. điều tôi đang muốn nói là đừng cố. đừng cố bất kể cái gì trong ...

Chơi gôn xứ Việt

Hình ảnh
gôn (golf, hay gôn hay gốp hay gộp đọc thế lồn nào chả được. đkm lũ rởm đời tiếng việt chưa sõi, phát âm thì ngọng líu ngong lo, nhưng cứ đòi phát âm tiếng tây chuẩn cơ) là một trò chơi, và trò chơi nào thì cũng có cái hay riêng. mình chưa chơi gôn bao giờ nên mình không biết nó hay dở ra sao nhưng mình biết chắc: 100% lũ mõm vuông chơi gôn không phải vì gôn là trò chơi hay, mà chúng chơi gôn để thể hiện đẳng cấp. đẳng cấp ở đây là đẳng cấp trọc phú. xứ này làm đéo gì có quí tộc, còn bọn nhà giàu thì tuyệt đối là mới phất, hay còn gọi là đám giàu xổi. nhấn ga siêu xe bằng bàn chân chua mùi phèn, ở trong biệt thự rất nhiều vàng và long ly qui phụng. mõm vẩu răng chìa ngoác ra rao giảng về quí phái cái đkm gôn là trò chơi tốn tiền, hình ảnh tay vác gậy gôn chân lững thững trên thảm cỏ xanh mướt là hình ảnh của giai tầng trên nóc. thằng nhà giàu bình thường hoàn toàn có thể thể hiện nó bằng hình ảnh này song thằng nhà giàu đảng viên thể hiện nó bằng hình ảnh này là cái tát thẳng vào mặt c...

Chửi tục Bắc - Nam

Hình ảnh
tại sao người hanoi chủi tục mà người saigon lại không, trong khi mọi từ tục của hanoi thì saigon đều có từ tương đương!? hanoi "địt mẹ" thì saigon "đụ má". hanoi thâm trầm "buồi" saigon lanh chanh "cặc". hanoi ngắn gọn "lồn" thì saigon rườm rà "loòng"... v.v không thể giải thích căn nguyên nhưng về mặt cảm tính, saigon chửi không thấy tục mà chỉ thấy mắc cười. "địt mẹ mày" làm ta phát hãi còn "đụ má mầy" chỉ thấy buồn cười. thực ra thì người hanoi chỉ hay nói tục, còn khi người hanoi chửi thì họ không cần dùng tới từ tục. "bún chửi" là một ví dụ. bảo là chửi, nhưng bà ấy không văng tục. bà ấy chửi theo cách xắt xéo, chỏng lỏn, nanh nọc, cay nghiệt, đểu cáng (những phẩm chất đặc trưng của người bắc, song phải thừa nhận, rằng những phẩm chất ấy là những phẩm chất của người sáng dạ. người tối dạ thường hồn hậu, vô tư, xuề xòa, dễ dãi, và..., haizzz,  hào sảng nữa). khách vào quán hỏi "ngồi đâu ...

Tự do của các anh các chị là tự do nói ngọng, tự do đá tiếng tây, và tự do ngu, tôi lạ đéo..

Hình ảnh
một là nói ngọng, hai là viết sai chính tả, dùng chữ sai (đặc biệt những từ gốc hán), ba là nói/viết chêm đệm tiếng tây. ba cái trò này đang là phong trào quốc phòng toàn dân. không ngọng không phải người hà nội, không sai chính tả không phải dân sài gòn, dùng chữ không sai không phải nhà báo (hoặc mc), không chêm đệm tiếng tây không phải người thời thượng. không biết chơi cả ba món này thì đéo phải người việt nam. ngắm thiên hạ chợt nhớ ra "quote" bất hủ của một nhà dân chủ mặt xấu: "tôi đấu tranh đòi tự do không cho riêng tôi. tôi đấu tranh cho tự do của cả dân tộc"  từ khi chị mặt xấu nói câu này (thiên hạ trích dẫn ầm ầm), một chút cảm tình của tôi với "phong trào dân chủ" cũng không còn. câu nói của chị ấy phạm vào 2 húy kị, một là lôi dân tộc ra lắp đít - chiêu trò khá cũ và khá bẩn của tất cả lũ làm chính trị. hai là, ai khiến chị mang tự do cho tôi (vì tôi cũng là một đơn vị của dân tộc)? tôi không muốn tự do (theo cách của các anh các chị) thì sao...

Việt nam, một dân tộc tâm thần

Hình ảnh
năm 2005 mình hoàn tất một cuốn sách. theo kế hoạch thì sẽ in ở nxb "tiếng quê hương" (nơi xuất bản cuốn "hồi kí của một thằng hèn" của ông tô hải). sách đã làm bìa, layout các cái nhưng rồi phải dừng, vì vợ mình (khi đó mình chưa tốt nghiệp aka vợ chưa đuổi đi nên còn rất ngu, toàn biên viết phản động) gửi thư cho bác uyên thao (là người chủ trương nxb "tiếng quê hương"), yêu cầu bác ấy không in, bởi vợ mình sợ sách ra thì mình bị đi tù. khi đó mình ghét nàng thế, nhưng sau này nghĩ lại, đúng là thầy mình, nhìn xa thấy rộng, có khi ra sách thì đi tù thật, bởi vì hồi đó chửi đảng chưa phải là môn thể thao toàn dân như bây giờ. sau khi nhận email vợ mình thì bác uyên thao gửi thư cho mình, khuyên rằng nên sắp xếp gia đình ổn thỏa rồi hãy in. thế là cuốn sách chết yểu. sau này vài lần hư laptop nên mất luôn bản thảo (không mất giờ mình cũng hủy, ngu mãi sao được). tự dưng kể lại chuyện cuốn sách chết yểu là bởi vì nhớ ra tựa của cuốn sách ấy. tựa là "vi...

Một xã hội xạo lồn..

Hình ảnh
đặc điểm của bọn giàu là hay kể về quá khứ khó khăn và thích giảng về ý nghĩa của lao động. quá khứ nghèo khó làm sự sang giầu hiện tại đáng vênh váo hơn. thích giảng về lao động là ngầm khẳng định: tao giàu do tao chăm chỉ chứ không phải do may mắn đâu đếy, cái đm chúng mài. ngược lại, bọn nghèo cũng thích kể về một quá vãng huy hoàng nào đó, và chúng thích nói về lẽ công bằng. quá vãng huy hoàng và lẽ công bằng là nội dung của câu: đkm đen thoy, đỏ quên đi. tương tự, đàn bà nạ dòng thích kể về thời son trẻ. hồi trẻ chị đẹp nhất làng..., hồi trẻ tao xinh nhất phố, giai theo cứ gọi là á, như ruồi  nhìn chung, khi kẻ đối diện bạn há mõm nói "hùi xưa tao á..." thì bạn nên bỏ đi hoặc khẽ khàng thả phát rắm với âm lượng vừa phải rồi đăm chiêu nhìn về chân trời xa ngái. *** điểm chung giữa ăn chay và nhậu nhẹt là gì? là cả hai việc đều mang tính cá nhân. ngoài ra thì cần phải nhớ rằng, kẻ hốc rượu vẫn có thể là một quí ông tốt bụng, thậm chí một thánh nhân (như bvv), ngược lại, th...

Mấy thằng "giáo sư" hệt lũ oánh bả gà, tác phong giọng điệu y chang đám đa cấp..

Hình ảnh
trên mạng người ta dạy rằng "phải có ước mơ" và phải có ý chí để biến ước mơ thành hiện thực. thú thật, nhìn mấy thằng "giáo sư" hệt lũ oánh bả gà, tác phong giọng điệu y chang đám đa cấp, mà không khỏi buồn nôn. "ước mơ" là tên gọi thi vị của dục vọng (ham muốn) còn ý chí chính là nguyên nhân khiến ta hay cà khịa bản thân *** cách đây trên hai chục năm, do đọc một văn bản gì đó mà tôi biết tới câu ngạn ngữ pháp "muốn là được". hai chục năm trước tôi còn quá trẻ, hoặc ít nhất cũng đủ trẻ để đắm đuối với câu ngạn ngữ ấy. có thể liệt kê ra tám tỉ sự muốn mà ta không bao giờ có thể đạt được. muốn làm tổng thống mỹ, muốn trúng số độc đắc, muốn sở hữu hoa hậụ đại dương..., chả hạn. hoặc khi đang là tổng thống mỹ lại muốn làm tổng thống thế giới cơ, trúng số độc đắc rồi muốn gia tài của bill gate cơ, có hoa hậu đại dương lại muốn hoa hậu trái đất cơ... v.v. đó là nói cho vui, ai thì cũng biết rằng có những ham muốn viển vông ngoài tầm với, vậy thì các ...