Trước khi có phây, ta ngu. Sau khi có phây, ta vẫn ngu – chỉ khác là ai cũng thấy
đã hơn một lần tôi biên bài cùng nhận xét, rằng, trước khi có phây, con người đã như thế, sau khi có phây, con vẫn như thế. nghĩa là phây không làm con người ta thay đổi mà phây chỉ giúp người ta thể hiện cái vốn đã có ở người ta mà thôi. trước khi có phây chúng ta đần độn, xấu xa, độc ác, đểu cáng..., sau khi có phây, chúng ta vẫn vậy, không xấu hơn mà cũng chẳng đẹp lên, nhưng có phây thì sự đần độn có cơ hội trình diễn, sự độc ác đểu cáng có điều kiện phát tác. xưa, ta không thấy đểu thấy ngu thấy ác ở đâu cả, hãn hữu lắm mới thấy. nay, muốn thấy ngu, đểu, ác..., thì cứ mở điện thoại ra là hằng hà sa số. điều này khiến ta nghĩ, phây chính là tác nhân khiến cõi người ta xấu xí ngu xuẩn độc ác phát triển theo cấp số nhân. và chúng ta, ít nhất là tôi, cho rằng ta nhầm lẫn, ta đổ oan cho phây. nhưng có thật là phây bị oan? hôm qua coi cái clip khá "giật gân". trong một quán nhậu bình dân, có ba anh kia (tuổi tác trên dưới 30, cái tuổi cho con người ta biết suy nghĩ chậm. cái ...